Insane

ZimKe.Wap.Sh
Bây giờ: 13:05 , Ngày 19/05/25
Chào Mozilla
home
4.5/5

Lại nói, trong lớp học đồn Đồng Hinh Nguyệt si tình với Dương Tịch. Hồi còn học trung học cơ sở, bọn họ kẻ lớp trưởng, người lớp phó, trai tài gái sắc, tiên đồng ngọc nữ.


Nói đến Dương Tịch, Thẩm Vỹ rất ganh tỵ với cậu ta. Đám học trò thường tôn thờ sùng bái hai mẫu người, một là đứng đầu với thành tích học tập xuất sắc, hai là vừa bảnh trai khỏe mạnh lại vừa có tiếng nói trong lớp. Mà Dương Tịch kịp thời hội đủ hai ưu điểm trên. Chàng nam sinh này vừa năng nổ, vừa nhanh nhẹn tháo vát, chắc chắn là một nhân vật làm mưa làm gió trong lớp, cũng chính là đối tượng thầm yêu trộm nhớ của đám nữ sinh.


Buổi họp lớp đầu tiên hôm tựu trường, Dương Tịch trình bày xong bài giới thiệu về bản thân, từ bục giảng bước xuống, hơn nửa nữ sinh trong lớp đều để lộ vẻ mặt si tình. Tiếp sau đó hai tháng, bọn họ tìm đủ mọi cách để tiếp cận Dương Tịch. Táo bạo như Miêu Khả Ngôn thì ngày nào cũng gọi “Dương Tịch ơi, Dương Tịch à”, hệt như một vệ tinh nhỏ xoay quanh cậu. E dè như Đồng Hinh Nguyệt, tuy bình thường tiếp xúc với Dương Tịch không nhiều nhưng ánh mắt nhìn cậu luôn chứa chan tình cảm, giọng nói mỗi khi trò chuyện với cậu đều cực kỳ ngọt ngào, vẻ mặt hết sức ân cần dịu dàng.


Duy chỉ có Diệp Phiên Nhiên, cô nữ sinh diện mạo tầm thường, trước sau chẳng hề để mắt đến Dương Tịch. Dù rằng thầy giáo xếp cho cô ngồi ngay trước mặt Dương Tịch, cô vẫn chẳng hề tỏ vẻ vui mừng.


Thẩm Vỹ để ý thấy cô không nói một lời nào với Dương Tịch, thậm chí chẳng buồn đưa mắt liếc nhìn cậu ta một cái.


Con gái là một loài động vật ưa sống bầy đàn, tâm lý quần chúng đầy mãnh liệt, họ sợ cô đơn, lúc nào cũng phải có người ở cạnh bầu bạn. Diệp Phiên Nhiên tướng mạo tầm thường, ăn mặc quê mùa, rụt rè tự ti, những bạn nữ trong lớp liền quay sang tẩy chay bỏ mặc cô, nhất là Miêu Khả Ngôn ngồi cùng bàn với cô, thường xuyên nhạo báng cô là “quái vật>.


Một lần vào giờ nghỉ giải lao, nhân lúc Diệp Phiên Nhiên đi vệ sinh, Miêu Khả Ngôn xoay lại nói với Trần Thần ngồi phía sau: “Này, cậu có cảm thấy cậu ta trông giống Lâm Đại Ngọc trong Hồng lâu mộngkhông?”


Trần Thần lắc đầu, hỏi giọng khó hiểu:“Cậu ta có điểm nào xinh đẹp giống với Trần Hiểu Húc sao?” “Ý tớ nói, cậu ta suốt ngày lặng lẽ không nói gì, lại còn dáng vẻ gầy trơ xương, giống Lâm Đại Ngọc mắc bệnh nan y sắp chết đến nơi rồi!”


“À!” Trần Thần chợt hiểu ra, gật đầu lia lịa: “Nói vậy thì tớ còn thấy có chút giống giống!”


Tiếp đó, hai người bọn họ túm tụm cười rộ lên, tràng cười lớn và trắng trợn đến nỗi tất thảy bạn học trong lớp đều nghe thấy. Cuộc sống thời trung học phổ thông hệt như chiếc nồi to chất đầy muộn phiền, gánh nặng bài vở, khô khan nhàm chán nên mọi người rất cần những toa thuốc đại loại thế này. Một bạn học ngồi bàn trên quay lại, cất lên tiếng “suỵt”. Thẩm Vỹ ngẩng đầu lên liền trông thấy Diệp Phiên Nhiên đang đứng tựa cửa.


Những tràng cười chói tai im bặt ngay tức khắc. Lớp học thoáng chốc trở nên im ắng. Diệp Phiên Nhiên chậm rãi đi vào dưới ánh nhìn của mọi người, gương mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào. Thẩm Vỹ ngỡ cô không nghe thấy gì. Sau giờ tan học, Thẩm Vỹ được thầy Tiêu gọi xuống văn phòng chữa bài kiểm tra tháng môn văn. Đi được nửa đường, cậu phát hiện quên mang theo bút đỏ nên quay trở lại phòng học. Cậu còn chưa bước đến bên cửa, từ khe cửa sổ hé mở, cậu trông thấy Diệp Phiên Nhiên đang ngồi một góc thổn thức khóc.


Ánh mặt trời chiều đông còn sót lại hắt trên mái tóc ngắn đen tuyền dày đặc. Cô nằm sấp trên bàn, buồn bã và lặng lẽ thổn thức.


Thẩm Vỹ dừng bước, đứng tựa hành lang ngoài lớp học, cậu không dám quấy rầy cô.


Nghe thấy tiếng khóc bị dồn nén của cô, lòng cậu bất chợt dấy lên một tình cảm thương xót đến dịu dàng cùng chút phẫn nộ đến khó hiểu. Lần đầu tiên cậu cảm thấy trò đùa của Miêu Khả Ngôn và Trần Thần hết sức quá đáng dù rằng sắc mặt Diệp Phiên Nhiên xanh xao, thân hình gầy gò, trông rất yếu đuối, thực sự có phần giống với nhân vật Lâm Đại Ngọc của diễn viên Trần Hiểu Húc.


Sân trường sau giờ tan học im phăng phắc, từ sân tập thể dục thấp thoáng vọng lại âm thanh quả bóng vỗ trên mặt nền, lớp học cách sân tập rất xa, âm thanh vắng lặng đến lạ thường.


Chẳng rõ mất bao lâu, cuối cùng Diệp Phiên Nhiên cũng bình tĩnh trở lại. Cô khoác ba lô bước ra khỏi phòng học, trông thấy Thẩm Vỹ đứng lặng ngay ngoài cửa, gương mặt cô chợt hiện vẻ hốt hoảng, đưa tay quệt gò má theo phản xạ, bỏ chạy xuống tầng cùng đôi mắt đỏ mọng.


Thẩm Vỹ lấy chiếc bút đỏ, vội vàng chạy đến văn phòng làm việc của thầy Tiêu. Thầy Tiêu lớn hơn cậu và các bạn học vài tuổi, vừa tốt nghiệp đại học sư phạm. Tuy tuổi đời còn trẻ nhưng thầy rất tài hoa, những bài giảng trên lớp của thầy rất thú vị, dẫn chứng lập luận hấp dẫn lôi cuốn, đến cả học trò không yêu thích môn văn, có thói quen làm bài tập toán trong giờ văn như Dương Tịch cũng chăm chú lắng nghe. Còn với Thẩm Vỹ vốn say mê môn văn lại càng như được khơi thêm nguồn cảm hứng.


Trong lớp tám trung học năm nhất, thầy Tiêu hài lòng nhất với thành tích của hai người, một là Thẩm Vỹ, hai là Diệp Phiên Nhiên. Mỗi lần chữa bài kiểm tra, thầy đều cố tình chọn bài của hai người đặt ra trước mặt. Hôm đó, khi Thẩm Vỹ đến văn phòng thì thầy đã chấm xong bài của Diệp Phiên Nhiên, đưa cho Thẩm Vỹ xem, nói: “95 điểm, kiến thức cơ bản điểm tuyệt đối, thầy chỉ trừ 5 điểm phần làm văn, e rằng bạn ấy lại đạt điểm cao nhất toàn khối học!”


Diệp Phiên Nhiên dáng hình nhỏ nhắn gầy gò nhưng lời văn của cô khẳng khái, mạnh mẽ hùng hồn, trôi chảy dào dạt như nước chảy mây trôi, lời văn xúc tích.


Từ đó về sau, Thẩm Vỹ càng chú ý đến Diệp Phiên Nhiên nhiều hơn, mỗi ngày đến lớp cậu đều liếc mắt nhìn về phía chỗ ngồi của cô.


Những lúc học giờ văn Diệp Phiên Nhiên vô cùng chăm chú nghe giảng. Đôi mắt to tròn đen láy hấp háy lóe lên vẻ trí thức. Thầy Tiêu giảng bài thường nhảy ra ngoài phạm vi sách giáo khoa, lướt gió tung mây, nhiều bạn học chẳng rõ đầu cua tai nheo, hệt như lạc vào đám mây mù, còn cô thì ngược lại, thầy vừa giảng đã thông suốt ngay. Thầy Tiêu giảng đến câụ hỏi khó, liền gọi cô trả lời. Cô chậm rãi điềm tĩnh đứng dậy, diễn đạt rõ ràng, hợp lý. Nhiều lần như vậy, khiến Thẩm Vỹ xuất hiện một ảo giác, cậu ngỡ rằng thầy Tiêu giảng bài riêng cho Diệp Phiên Nhiên nghe mà thôi.


Thế nhưng, khi không còn giờ văn, cô lại trở về dáng vẻ trước đây, đánh mất đi vầng hào quang quanh người. Cô ngồi thu lu một góc, trầm mặc kiệm lời, đầu mày nhíu chặt, tách biệt hoàn toàn khỏi đám bạn nói cười đùa giỡn xung quanh.


Người con gái này với nét đẹp nội tâm, thông minh sáng dạ nhưng lại chôn sâu bản thân dưới ánh mắt thờ ơ giễu cợt của mọi người xung quanh.


Thẩm Vỹ vừa thương tiếc cho cô lại vừa muốn giúp đỡ cô, đúng lúc trong lớp tổ chức cuộc bình bầu lại ủy viên ban văn thể mỹ. Cậu chẳng chút chần chừ bỏ phiếu cho Diệp Phiên Nhiên, đồng thời tiến cử cô làm ủy viên môn văn ngay trong giờ họp lớp.


Để tiếp cận Diệp Phiên Nhiên, cậu còn nói dối cô. Thật ra nhà cậu chẳng phải ở Thành Nam. Hôm đó khi tiễn cô về nhà, cậu phải đảo hơn nửa vòng quanh thành phố, đạp xe hơn hai tiếng đồng hồ mới về đến nhà ở Thành Bắc.

Trang: « 12345617 »
Search Engine: co sao lai mai yeu emco sao lai mai yeu em
Bình Luận Bài Viết

Không spam,nói tục,chửi thề nếu bạn là người có văn hoá





↑↑ Cùng chuyên mục
*Tổng Hợp Me Hài Ola Cập Nhật Ngày 4/1/2015(3785 ngày trước)
*Truyện kiếm hiệp- TIÊU HỒN(3786 ngày trước)
*Tổng Hợp Me Hài Ola Cập Nhật Ngày 2/1/2015(3787 ngày trước)
*Cô gái "bán thân" cứu mẹ(3787 ngày trước)
*Giao Dịch Tình Nhân(3787 ngày trước)
*Yêu Anh Thật Đau Lòng(3787 ngày trước)
*Xem thêm...
Bài Viết Ngẫu Nhiên
*Hội thi lồn
*Tổng Hợp Me Hài Ola Cập Nhật Ngày 4/1/2015
*Chuyện Tình Của Sơ Tâm
*MẤT GÌ ĐÂU?
*Chọc Phải Người Đàn Ông Hồ Ly
*Sợ gì mà không dám…

Text Link: Wap tải game miễn phí